Tiếp tục với
LỄ BAN MÌNH CUỐI CÙNG
0 1 0 0 0 10
LỄ BAN MÌNH CUỐI CÙNG - Minh ân Hoàng 6 Tản văn - Đang sáng tác
111208697777293326483

Mười bảy năm sau khi rời khỏi Tu viện Đức Hạnh, tôi buộc phải trở về vì tin mẹ đã chết. Nhưng trong căn phòng cũ, bánh mì vẫn đập như tim sống, tên tôi xuất hiện trong những cuốn sổ chưa từng ký, còn tiếng thở của mẹ vọng ra từ phía sau lớp tường bọc da người. Đức Hạnh được tôn kính như nơi cứu chữa bệnh nhân và nuôi sống người nghèo. Dưới lòng tu viện lại tồn tại một hệ thống dùng con người làm vật chứa tội lỗi, biến đau đớn thành lòng thương và nghiền cơ thể thành bánh thánh. Càng tìm kiếm sự thật, tôi càng phát hiện mình không phải nạn nhân vô tội. Chính đôi tay tôi từng đặt nền móng cho phép màu ghê tởm ấy, rồi trút toàn bộ ký ức và sự ân hận vào cơ thể mẹ để có thể thanh thản bỏ đi. Giờ đây, Lễ Ban Mình Cuối Cùng sắp bắt đầu. Mẹ tôi đang tìm một thân xác mới để thoát khỏi bức tường, còn tu viện đã chuẩn bị sẵn vị trí của bà cho tôi.

Thẻ:

Gói bưu kiện đến vào một sáng thứ Hai, nằm nghiêng trước cửa phòng trọ như một con vật nhỏ đã tìm đúng chỗ để chết. Tôi nhận ra nét chữ của mẹ. Bà đã chết được mười một ngày. Thông báo về cái chết chỉ ghi ngày qua đời và tên thân nhân. Nguyên nhân bị bỏ trống. Sự im lặng giữa tôi và mẹ đã kéo dài mười bảy năm, nên cái chết chỉ giống hình thức hoàn thiện của nó. Bên trong bưu kiện là chiếc hộp thiếc mẹ từng dùng để giữ răng sữa của tôi. Hộp chứa một chìa khóa đồng, mẩu bánh mì khô và tấm vé xe đi Hiền Thủy. Vé được mua ba ngày trước khi mẹ chết. Một sợi tóc bạc nằm ép trong ruột bánh. Sáng hôm sau, tôi trở về tu viện. Mùi bánh mì xuất hiện khi xe bắt đầu lên núi. Ban đầu nó dịu và ấm, sau đó trở nên béo, ẩm, ngọt quá mức. Nó khiến tôi nhớ đến phòng giải phẫu, nơi những thi thể được bảo quản kỹ không có mùi thối, chỉ mang hương hoa giả tạo của thứ thịt bị ngăn không cho thú nhận rằng nó đã chết. Các hành khách quanh tôi cúi đầu khi ngửi thấy mùi ấy. Trên cổ tay mỗi người đều buộc một mảnh gỗ ghi tên và nhóm máu. Ở Đức Hạnh, trẻ em được dạy thuộc nhóm máu trước khi học đọc. Một cơ thể ngoan phải biết mình có thể cho đi thứ gì. Chúng tôi chưa bao giờ được dạy cách từ chối. Tu viện hiện ra trên đỉnh đồi, trắng nổi bật giữa rừng cây đen. Từ xa, nó mang vẻ thanh sạch tuyệt đối. Đến gần, tôi mới thấy lớp vôi trên tường dày như phấn phủ mặt người chết. Những giọt vôi chưa khô chảy xuống chân tường rồi đông lại thành hình mỡ nến. Người giữ cổng đặt trước mặt tôi cuốn sổ nhận phòng. Tôi ký tên rồi nhìn thấy chính chữ ký ấy ở trang trước, bên cạnh ngày tháng của ba hôm trước. Cột thời gian rời tu viện vẫn để trống. Phòng cũ của tôi còn nguyên chiếc giường sắt, bàn gỗ và vết nứt trên trần. Trong ngăn kéo là cuốn sổ học thời thơ ấu. Trang cuối có hình một người bị vẽ đứng trong bức tường cạnh giường, hai tay kéo quá đầu. Phần chữ bên dưới đã bị tẩy, chỉ còn lời cảnh báo không được để người trong tường tỉnh giấc. Tôi đặt tay lên lớp vôi. Bức tường ấm. Một nhịp đập yếu xuất hiện dưới lòng bàn tay, chậm rãi điều chỉnh cho trùng với mạch máu của tôi. Khi tôi rút tay, từ trong tường vang lên ba tiếng gõ. Trên gối phía sau tôi đã xuất hiện một ổ bánh còn nóng.