Tiếp tục với
Hỗn Thời Định Duyên
0 0 0 0 0 3
Hỗn Thời Định Duyên - Minh Đăng Đoàn Của tôi - Đang sáng tác
101787059659921282966

Một linh hồn từ Sài Gòn hiện đại. Một thanh kiếm gỗ tại Huyền Long cổ xưa. Một hành trình đi tìm bản ngã giữa những lát cắt thời gian và những cuộc chia ly chưa có lời giải. "Huyễn Long là nơi chờ cho những linh hồn chưa khai sáng xong. Còn ta, ta chỉ muốn tìm lại mùi cà phê trong một buổi chiều mưa."

Trâm chọn cái bàn góc trong. Tôi biết đó là dấu hiệu xấu — bàn đó khuất, kiểu chỗ người ta ngồi khi không muốn bị nhìn lúc khóc hoặc lúc nói thứ gì đó không thể rút lại. Cô đặt ly nước chanh chưa uống. Nhìn tôi khi tôi ngồi xuống. "Anh biết em muốn nói gì rồi." Không phải câu hỏi. Tôi biết từ ba tháng trước khi cô bắt đầu trả lời tin nhắn chậm hơn — không phải bận, cô chưa bao giờ bận theo kiểu đó — mà là cái chậm của người đang cân nhắc từng chữ. Người yêu thương thật sự không cân nhắc từng chữ. Họ chỉ gửi. "Tám năm," tôi nói. "Gần chín." "Em mệt rồi, anh ơi." "Anh biết." Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Phạm Ngọc Thạch buổi chiều, dòng xe máy đặc quánh, mùi khói xăng lẫn với mùi cà phê từ bên trong. Chỉ là nói cho đúng số. Chín năm kết thúc bằng một ly nước chanh còn đầy và một cơn mưa ngoài cửa sổ. Tôi không biết rằng, đây là lần cuối cùng tôi được ngửi mùi khói xăng và mùi cà phê rang xay của thành phố này. Hàn Sơn Cốc hiện ra trước mắt: thung lũng sâu, núi đá vây quanh như bức tường thành lạnh lẽo, tuyết trắng xóa phủ kín mọi ngóc ngách. Mùi khói gỗ lẫn với tuyết ẩm khiến tôi nhớ đến những buổi tối ở Utah năm đó. Cái lạnh này thật quá, thật đến mức làm người ta quên đi mọi ký ức phù phiếm của Sài Gòn. Ngày thứ ba ở đây, tuyết rơi loại khác: nặng, ngang, gió thổi thẳng vào mặt như cát. Tôi vung kiếm. Lần này, lưỡi thép không cắt vào không khí. Nó cắt vào tuyết. Và tôi nhận ra: Cái lạnh này thực sự có trọng lượng. Nó đè nặng lên vai, lên cổ, lên chính vết thương cũ của tôi. "Tiếp tục!" — Giọng sư phụ vang lên giữa tiếng gió rít. "Đừng nhìn tuyết. Hãy nhìn vào khoảng trống mà tuyết chưa kịp lấp đầy!" Tôi hít vào một hơi lạnh buốt phổi. Hóa ra, học kiếm không phải là để chém đứt thứ gì đó, mà là để tìm thấy khoảng trống của chính mình giữa cuộc đời đầy rẫy những xô bồ. Ở Sài Gòn, tôi đã để những dòng tin nhắn chậm chạp lấp đầy khoảng trống của chín năm. Ở đây, tôi sẽ dùng thanh kiếm này để giữ cho linh hồn mình không bị đóng băng.