
4.0.0
19:50:44 5/1/2026

Giới thiệu truyện Một nửa Hôn Nhân Họ kết hôn khi cả hai đều hiểu rõ một điều: cuộc hôn nhân này không bắt đầu từ tình yêu. Giữa ánh đèn lễ cưới lộng lẫy và những lời chúc phúc tròn đầy, Tú Châu bước vào đời sống vợ chồng với tâm thế dè dặt, còn Sỹ Khoa giữ cho mình sự điềm tĩnh của một người đàn ông quen kiểm soát mọi thứ, trừ cảm xúc. Nửa Hôn Nhân mở ra bằng những ngày tháng chung sống tưởng chừng yên ổn nhưng lại phủ đầy khoảng lặng. Hai con người ở chung một mái nhà, ngủ chung một căn phòng, nhưng mỗi người mang theo một thế giới riêng, khép kín và im lìm. Tú Châu dịu dàng, nhẫn nại, luôn cố gắng giữ cho cuộc hôn nhân này không đổ vỡ, dù đôi khi cô không rõ mình đang níu giữ điều gì. Sỹ Khoa bận rộn, xa cách, mang theo những mối ràng buộc chưa kịp buông bỏ, để lại phía sau là sự chờ đợi âm thầm của người vợ danh nghĩa. Khởi đầu là những chuỗi ngày chậm rãi nhưng nặng nề, nơi những bữa cơm nguội, những đêm dài không ngủ và những cuộc trò chuyện dở dang dần bào mòn sự kiên nhẫn của cả hai. Không có cãi vã kịch liệt, không có bi kịch phô trương, chỉ là sự xa cách len lỏi trong từng chi tiết nhỏ, đủ để khiến người ta nghẹt thở. Tú Châu hiểu, nhưng chính sự thấu hiểu ấy lại trở thành vết thương khó gọi tên. Sỹ Khoa biết mình có lỗi, song lại chọn im lặng như một cách trốn tránh. Nửa Hôn Nhân không kể về một cuộc hôn nhân sai, mà là một cuộc hôn nhân chưa trọn vẹn. Khi hai con người đứng ở hai đầu cảm xúc, liệu sự nhẫn nại có thể biến thành yêu thương? Hay đến cuối cùng, họ chỉ có thể tương kính như khách, cùng nhau đi hết một chặng đường được định sẵn, nhưng mãi không chạm tới trái tim của nhau?
Cánh cửa đóng lại sau lưng anh, rất khẽ. Tú Châu đứng yên một lúc lâu. Lần này, cảm giác trống trải không còn rõ rệt như những ngày anh đi công tác. Nhưng thay vào đó, là một thứ gì đó mơ hồ hơn. Như thể cô đang đứng trước một cánh cửa khác, không phải cửa nhà, mà là một ranh giới trong chính mình. Muốn yêu hay không. Muốn bước tới hay tiếp tục đứng yên. Tú Châu cúi đầu, khẽ thở ra. Có lẽ, đến một lúc nào đó, cô sẽ phải tự trả lời câu hỏi ấy. Không phải cho Mộc Miên. Cũng không phải cho Sỹ Khoa. Mà là cho chính mình.
Âm nhạc vang lên trong khán phòng ngập tràn tiếng trầm trồ, khen ngợi. Những dải hoa hồng phấn đan xen cùng ánh đèn vàng ấm áp, phủ xuống không gian một vẻ trang trọng mà mềm mại. Mọi người đều đang nhìn về cửa chính, đợi chờ sự xuất hiện của cô dâu và chú rể. Đúng vậy, hôm nay là ngày cưới của cô và anh, người cô chỉ vừa mới gặp cách đây một tháng. Cô đứng trước gương trong phòng chờ cô dâu, khẽ chỉnh lại chiếc khăn voan mỏng phủ trên mái tóc được chải chuốc chỉnh chu và gọn gàng. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi ôm lấy vóc dáng mảnh mai, giúp cô trông thật xinh đẹp và dịu dàng. Trong gương, cô thấy đôi mắt mình ánh lên một thứ cảm xúc rất khó gọi tên, có thể là vui mừng, nhưng cũng có thể là lo lắng. Cô không chắc chắn rằng, cuộc hôn nhân này là quyết định đúng đắn, mở ra cuộc sống trải đầy hoa hồng, hay là nấm mồ tình yêu chôn chặt quãng đời còn lại. Bởi vì cô biết rõ, cuộc hôn nhân này không bắt đầu bằng tình yêu từ hai phía.