Tiếp tục với
Nắng Hạ Trong Tim Em
0 1 0 0 0 1
Nắng Hạ Trong Tim Em - Keemm Keems 2 Truyện ngắn - Đang sáng tác
107907397329170819253

Có những người bước vào tuổi thanh xuân của ta… rồi ở lại đó mãi mãi. Tống Nguyên Hạ gặp Hoắc Gia Kỳ vào một ngày đầu thu năm lớp mười. Một cô gái vừa chuyển trường, mang theo những điều không muốn nhắc lại của quá khứ. Một cậu con trai thẳng tính, học giỏi, không quá nổi bật giữa đám đông nhưng lại có một sự chân thành rất khó diễn tả. Họ bắt đầu bằng những cuộc cãi vã vụn vặt, những lần tranh luận không hồi kết khiến cả lớp vừa bất lực vừa bật cười. Không ai nghĩ hai người như vậy lại có thể trở thành bạn thân. Nhưng thanh xuân vốn dĩ kỳ lạ như thế. Giữa những ngày học bình thường, những buổi chiều nắng vàng qua khung cửa sổ, những lần cùng nhau giải bài tập, cùng đi qua những con đường quen thuộc… Nguyên Hạ dần nhận ra trái tim mình đã thay đổi từ lúc nào không biết. Cô ấy đã thực sự thích thầm Gia Kỳ Nhưng Nguyên Hạ cũng biết rất rõ một điều...Người Gia Kỳ thực sự thích không phải cô mà lad Trần Nguyên Hạ một trong những người bạn thân với cô, cô ấy có cùng tên, sinh cùng tháng, thành tích học tập như nhau chỉ khác mỗi ngày sinh thôi. Mỗi lần Trần Nguyên Hạ nở nui cười luôn tỏa sáng rực rỡ như ánh nắng đầu thu Vì vậy, Tống Nguyên Hạ chỉ có thể đứng ở bên cạnh làm một phông nền xấu xí của cô ấy. Ở khoảng cách gần nhất của một người bạn. Có những ngày cô cảm thấy hạnh phúc chỉ vì được nhìn thấy nụ cười của cậu, vì được nghe cậu gọi tên mình, vì một ánh mắt dịu dàng vô tình lướt qua. Nhưng cũng có những ngày, trái tim cô đau đến mức không thể nói thành lời… khi nhận ra ánh mắt dịu dàng ấy đang dành cho một người khác. Nguyên Hạ biết tình cảm này sẽ không được đáp lại. Nhưng cô vẫn lựa chọn tiếp tục thích. Bởi vì với cô, yêu một người có lẽ là cảm xúc phức tạp nhất của con người. Thích thầm thì cứ thích thầm. Lặng lẽ thì cứ lặng lẽ. Cô nghĩ rằng chỉ cần đủ thời gian, tình cảm này rồi cũng sẽ nhạt phai như những ký ức của tuổi trẻ. Chỉ là… có những tình cảm tưởng chừng sẽ phai theo năm tháng, nhưng lại âm thầm tồn tại rất lâu. Lâu đến mức khi ngoảnh lại, người ta mới nhận ra rằng mình đã thích một người… từ cả một quãng thanh xuân. Cho đến ngày cuối cùng của những năm tháng học trò. Một ngày hạ tháng Sáu. Dưới tán phượng già đỏ rực, khi những cánh hoa rơi lặng lẽ xuống sân trường như những mảnh ký ức vỡ vụn, Nguyên Hạ và Gia Kỳ đứng trước nhau lần cuối của tuổi trẻ. Không hề có lời tỏ tình, vì cô biết rằng trái tim của người đó mãi mãi thuộc về người khác. Không có lời hứa, vì cô biết sau này cô sẽ không còn cơ hội gặp lại người đó nữa. Chỉ có một lời tạm biệt rất nhẹ, giống như một cơn gió mùa hạ lướt qua rồi biến mất. Cô chỉ có thể đứng từ xa, nhìn bóng lưng của người đó từ từ bước ra xa khỏi tầm mắt cô. "Em tìm anh dưới sân trường đầy nắng Bóng dáng anh thấp thoáng giữa trưa hè." Tình cảm đơn phương của Nguyên Hạ cũng giống như hoa phượng tháng Sáu, rực rỡ, chân thành, đẹp đến nao lòng… nhưng cuối cùng vẫn không thể nở trọn vẹn. Đó là câu chuyện của tuổi thanh xuân. Một câu chuyện về việc yêu một người rất lâu, dù biết rằng mình sẽ không bao giờ là người được chọn. Và về mùa hè năm ấy, khi phượng đỏ phủ kín sân trường, và ánh nắng chói chang của mùa hạ mãi mãi ở lại trong tim Tống Nguyên Hạ.

Mười hai năm trước. Chuyến tàu lửa lắc lư chạy qua những cánh đồng trải dài bất tận. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời cao và trong vắt. Những đám mây trắng trôi chậm rãi như thể thời gian ở vùng quê này cũng đi chậm hơn nơi khác. Lúa non xanh rì lay động theo gió, từng gợn sóng mềm mại chạy dài đến tận chân trời. Xa xa, vài mái nhà ngói đỏ thấp thoáng giữa những hàng tre. Bánh tàu nghiến nhẹ lên đường ray, phát ra âm thanh đều đặn. Cạch… cạch… cạch…