Tiếp tục với
Đời Đốm
0 0 0 0 0 27
Đời Đốm - Huệ Thu 5 Truyện dài - hết
huethu

Giới thiệu: Các bạn thân mến! Tôi kể bạn nghe cuộc đời của tôi, cuộc đời của một kẻ sắp chết, một kẻ thoát chết không biết bao nhiêu lần. Cũng chẳng có gì đáng nói, chỉ là giờ đây nằm ngắm trời nhìn đất mà nhớ lại quá khứ bản thân có đôi chút hoài niệm. Giống như con người ta nói, lúc gần đất xa trời mới thấy cuộc sống đáng quý ra làm sao. Cuộc đời của tôi không phải lúc nào cũng đẹp đẽ, nhưng đôi lúc tôi cảm thấy nên mỉm cười tự hào. Tôi cá là bạn sẽ rất ghen tỵ với cuộc đời đầy sự phiêu lưu của tôi đấy! Lời tác giả: Cụ Đốm bây giờ già lắm rồi, nhìn gương mặt đẹp lão của cụ lúc này cũng đủ biết hồi trẻ cụ rất đẹp trai. Sự phong độ của cụ khiến tôi phục lắm. Cụ chẳng có nhà cửa gì cả, ban ngày đi kiếm ăn, tối đến lại về bên cạnh nấm mồ to nằm ngủ. Cụ hay nói đùa với tôi rằng: “Đây là chỗ an nghỉ cuối cùng của tôi.” Cụ đã tìm được chủ nhân đích thực của đời mình nên muốn trung thành với người ấy cho đến chết. Lưu ý: Nội dung truyện hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, mọi sự trùng lặp chỉ là ngẫu nhiên, tác giả không cố ý cũng như không chịu trách nhiệm. P/s: Truyện chỉ đăng duy nhất tại nền tảng nhà Sên (awread.vn)

Mẹ tôi khỏe và đanh đá cực kỳ nhé! Có ai mà léng phéng lân la đến gần anh em tôi là bà đã lớn giọng chửi rồi, chứ chả đợi họ động tới lông chúng tôi. Các bác đẹp trai mới đến chơi làng tôi, định làm quen mà nhìn thấy điệu bộ xù lông của bà thì cứ gọi là chạy mất dép, từ bỏ ngay ý định chứ nào có dám ngỏ lời. Ấy thế mà không biết sao lắm ông bác nghe danh đánh tiếng kiểu gì mà cứ nhòm ngó ngõ nhà tôi suốt thôi. Tấp nập lắm các bạn ạ. Các cụ nói cấm có sai, gái một con trông mòn con mắt, huống hồ đây lại là gái tận năm con liền.

Tưởng là an tâm vì con Xù gặp được người quen, khổ nỗi nhìn cảnh này tôi phải nghĩ lại. Một kẻ hưởng ứng trò chỉ trỏ dè bỉu khuyết tật của người khác thì sao là kẻ tốt được. Tôi thấy bồn chồn lắm. Tôi không biết liệu người ta có đối xử tử tế với nó không? Liệu nó còn sức mà bò về nhà không? Từ đây về nhà tôi cũng xa lắm chứ chẳng đùa.

Ở làng xóm ấy mà, tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Các bà, các mẹ không có việc gì làm là hay tụ tập vào một chỗ buôn chuyện. Còn lũ trẻ con chúng tôi hồi ấy à, cứ gặp nhau lại bày trò chơi cùng. Vui nhất là trò rượt nhau. Các cụ vẫn bảo chúng tôi chỉ hay phá làng, phá xóm. Tôi cũng chẳng phải đứa hay nghe lời mẹ. Giờ rời nhà rồi, tự lập thì cũng không thể để người ta nói động tới bố mẹ mình được. Tôi hay cãi lời bà thật nhưng không để người ngoài đổ oan tội cho mẹ được. Bà dạy chúng tôi rất nhiều mà.

Tôi không cam tâm để cuộc đời mình kết thúc giữa thời kỳ hừng hực sức trẻ như vậy. Tôi không đành lòng! Tôi còn chưa gặp lại mẹ tôi hay anh chị em mình. Tôi còn chưa nếm mùi đời thực sự ở ngoài kia. Không, tôi không chấp nhận số phận. Tôi cũng nói với anh Mực như vậy. Tôi phải sống, phải theo đuổi cuộc sống mà tôi mong muốn. Vì thế tôi cần tìm mọi cách để thoát ra. Nhưng xung quanh lồng đều là những thanh sắt to và cứng, cho dù tôi có gặm cả ngày cũng không mòn. Phải có cách gì chứ? Tôi lấy chân đập đầu mình liên tục. Tôi ép mình: “Mau suy nghĩ đi, mau suy nghĩ đi! Nhất định sẽ có cách!”

Tôi từng tự sinh tồn nên chẳng lo cái ăn chỗ ở. Chỉ là lần đầu có một con người cứu nên tôi muốn báo ơn thôi. Nếu ông ấy không muốn làm chủ của tôi cũng chẳng sao, tôi dõi bước chân của ông ấy là được rồi. Hôm đó tâm tình tôi rất thoải mái, tôi nằm ngay trước cổng nhắm mắt ngủ. Đến tối trời bắt đầu mưa khiến tôi tỉnh giấc, chạy lại gốc cây trứng cá phía đối diện. Một lúc sau thì cánh cổng ấy mở, ông Tú mặc áo mưa kéo xe máy ra, tôi nhận thấy mùi của ông. Giọng ông cất lên: “Ba đi đây! Đêm nay ba không về đâu!”