Tiếp tục với
Sao đời người chơi vơi mà dại khờ?
0 0 1 0 0 2
Sao đời người chơi vơi mà dại khờ? - Cụ Mèo Hạnh Phúc 0 Truyện dài - Đang sáng tác
cumeohanhphuc

Lạc đường về nhà từ cố đô Ninh Bình tới thủ đô Hà Nội. Rốt cuộc nơi đâu mới là nhà? Chưa từng được yêu thương, càng chưa từng chạm vào hơi ấm nhân gian, làm sao mới xứng đáng được lớn lên, làm sao mới xứng đáng được làm người? “Sinh mệnh nhỏ nhoi nên đáng bị vứt bỏ hay sao! Thật ra con chưa từng dám hy vọng nhiều hơn dù chỉ một chút, chỉ xin đừng bị bỏ rơi nữa. Là con tham lam lắm hay sao, hay vốn dĩ con sinh ra đã là lỗi lầm?” “Lần đầu gặp người, giả vờ đáng thương để lợi dụng tình cảm, sau này mới hiểu hóa ra mình đáng thương thật!” “Năm đó hỏa hoạn khiến tâm can rối loạn, vừa hay ông trời khóc than, rửa trôi mọi đau thương nơi đáy lòng người vốn đã rỉ máu.” “Nếu muốn chết cùng chết, nếu muốn sống cùng sống, từ nay nương tựa lẫn nhau!” “Riêng việc lớn lên đã chất chứa muôn nỗi khắc khoải khôn nguôi, huống gì là làm người bình thường lương thiện! Từ đầu đã biết trước sẽ có ngày rời khỏi nhân gian, ngỡ sao không cam lòng, ngỡ sao không thể ngừng khờ dại mà sống?” 1. Đây là hành trình lớn lên bất chấp nghịch cảnh của những đứa trẻ thiếu thốn tình yêu thương và khát vọng được sống như người bình thường khờ dại giữa đời đầy bất công. 2. Chúng phải ngày ngày học lại cách yêu thương cuộc đời từ trong những gì nghiệt ngã và đớn lòng nhất. 3. Quyền trẻ em và nhân quyền được nhà nước và thế giới công nhận nhưng vẫn còn đó vô vàn ân hận của những người lớn không biết cách yêu thương đúng cách những sinh mệnh nhỏ bé mà mình đưa tới nhân gian trắng đen khó phân. 4. Thể loại: hiện thực xã hội, tâm lý trẻ em, hành trình lớn lên, những mảnh ghép cuộc sống, thanh xuân, trinh thám, phiêu lưu, tình cảm giữa người với người. 5. Đây là câu chuyện về cuộc đời những con người tưởng chừng tuyệt vọng nhưng sau cùng lại dùng hết dũng khí để kéo nhau lên từ vũng bùn lầy tăm tối: * Phạm Vũ Tường An (mật vụ Cẩm Tú Cầu): trẻ mồ côi, điệp vụ Hồng Ân - trụ sở chính ở cố đô Ninh Bình, làm nhiệm vụ cho tổ chức khắp các tỉnh miền Bắc Việt Nam để kiếm tiền tự mưu sinh. * Huỳnh Tường Ngọc Thư: đứa trẻ bị bỏ bê nơi góc nhà tại Hà Nội. * Phạm Vũ Minh Khôi: đứa trẻ không bao giờ lớn lên. * Phạm Vũ Hoài Nhân: hiệu trưởng trường cấp 3 tư nhân Tương Ái, bố nuôi Tường An từ năm 15 tuổi, bố ruột Minh Khôi. * Hồng Phấn: mật vụ Hồng Ân, xem tổ chức như nhà vì có Cẩm Tú Cầu ở đó. * Hồng Ân: tổ chức lấy danh nghĩa bề ngoài là đòi lại quyền trẻ em từ những người lớn đáng lẽ ra phải yêu thương chúng nhất trên đời. “Một lần tới nhân gian, không cầu rực rỡ, chỉ cầu an vui!”