Tiếp tục với
Red Velvet Cake
0 0 0 0 0 1
Red Velvet Cake - Nea Truyện dài - Đang sáng tác
neakoski

_Giới thiệu_ Em lặng lẽ đứng trước mộ anh, mỗi năm hai lần vẫn đóa lưu ly xanh, vẫn cơn mưa tầm tã rả rích kéo dài. Em khóc rất nhiều, những giọt nước mắt hòa vào mưa cuốn trôi đi hết, bờ mi đã đỏ hoe, cơ thể run lên từng cơn dưới cái tiết trời lạnh thấu xương đó. Ánh mắt vô hồn dán chặt vào tấm bia mộ, gương mặt chàng quân nhân trẻ đầy kiên định đã hy sinh. Em lại chẳng thể kiềm nổi cảm xúc, giọt lệ cứ rơi trong vô thức như một cách giải tỏa nỗi đau đớn trong lòng. Đôi môi em khe khẽ thầm thì, giọng nói đứt quãng nửa xót thương, nửa trách móc. “Người ta nói thời gian giống như phép màu, rồi sẽ chữa lành tất cả mọi vết thương…Nhưng anh biết không?” Em ngập ngừng, cố gồng mình để thở một cách nặng nề như thể có tảng đá ngầm đè chặt con tim. Giọng nói trầm khàn be bé vang lên hòa vào tiếng mưa rơi, thanh âm não nề tựa bản giao hưởng dang dở đầy bi thương. “Khi em nhìn qua cảnh vật ấy, góc phố ấy…trong ký ức em…đã mờ dần theo tháng năm. Nhưng sao…chỉ có nỗi đau mất đi anh…là không thể nào phai được?” Em cười, một nụ cười đầy chua chát, hàng lệ vẫn rơi, nỗi day dứt dằn vặt vẫn âm ỉ nơi lồng ngực. “Phải chăng…phép màu ấy đã bỏ quên trái tim đang vụn vỡ này rồi?”

Thẻ: