
4.0.0
19:50:44 5/1/2026

Nằm sâu trong tầng mây thứ hai, nơi thời gian dường như chỉ là một khái niệm mơ hồ và hư ảo, có một thung lũng mang tên Vân Tịnh Uyên. Ánh sáng nơi đây chẳng bao giờ gay gắt, nó dịu dàng và trong vắt như được gạn lọc qua những lớp lụa mỏng của trăng rằm. Gió cũng không thổi mạnh, chỉ khẽ khàng lướt qua như một tiếng thở dài êm ái, mang theo hương thơm thanh khiết của những đóa trà trắng nở rộ quanh năm. Giữa cõi tiên cảnh thanh bình ấy, tiên nữ Ngọc Trà sống một cuộc đời lặng lẽ. Mỗi buổi sớm mai, khi vạn vật còn chìm trong giấc ngủ của linh khí, nàng đã khẽ khàng đặt đôi chân trần lên lớp cỏ mềm mịn như nhung, hái những búp trà non vừa hé nở, còn đọng nguyên những giọt sương tinh khôi nhất. Ngọc Trà không sở hữu những phép thuật dời non lấp bể, nàng chỉ có một thiên ân duy nhất: đôi bàn tay pha trà có thể xoa dịu mọi chấp niệm của thế gian.
Thẻ: