Tiếp tục với
[TRUYỆN DÀI - 18+] VẬT VÃ & VẤT VƯỞNG
0 0 0 0 0 4
[TRUYỆN DÀI - 18+] VẬT VÃ & VẤT VƯỞNG - mộc (Talia) 24 Truyện dài - Đang sáng tác
caftureurfeline

️🥂Tác giả: Mộc (Talia). ️🥂 Thể loại: Boylove, 1×1 (?), truyện dài, hiện đại, bối cảnh giả tưởng, giới giải trí, nhịp độ căng thẳng, bi kịch, bot red flag lả lơi nhiều bí mật x top điềm đạm nguyên tắc red flag ngầm khó đoán, diễn viên x soạn giả, bot có nhiều vấn đề, top từng đi tòo, top hơn tuổi bot, age gap lớn, toxic relationships có yếu tố thao túng, Secret Ending. 🎬GIỚI THIỆU 🎬 “Trên kịch bản, một sinh mệnh nảy chồi đơm hoa hay một vòng đời tan biến lụi tàn chỉ là chuyện giấy mực trên tay vị soạn giả.” – Jerome Scott “Dưới ánh đèn, nhân vật ấy được sống lay lắt hay chết huy hoàng, ấy lại là cuộc chiến khốc liệt của những kẻ hóa thân.” – Vitalis Sandrome Đường không chung nhau, lối đâu cùng về, vậy mà lạ thay, lục bảo vẫn nhìn về phía lam đen chẳng rời… Jerome Scott, nhà soạn giả lừng lẫy một thời của giới kịch nghệ và sân khấu Sharine vừa trở lại với cuộc sống tự do sau năm năm vọng hoài nơi song sắt vì tội danh giết người. Khép lại quá khứ đầy những uẩn ức và thăng trầm, ông đã gặp lại Vitalis Sandrome, một trong những minh tinh mới nổi những năm gần đây của làng điện ảnh Sharine, trong một dịp cũng thật tình cờ, theo một cách chẳng-ai-tin-là-một-người-con-trai-từng-nhã-nhặn-lại-dám-làm! Để rồi… từ đó, cuộc gặp gỡ ấy vô tình lại khơi dậy từng mảnh dĩ vãng dở dang, từng trận vật lộn và đấu tranh vật vã khiến chính những kẻ từng trầm luân trong đó, đến tận giây phút này vẫn vất vưởng chống chọi chẳng biết ngày tàn… “Tạm biệt nhé, kẻ em chết vì yêu, Xin chào, mời vào, người yêu em đến chết. Tới đây nào, quấn lấy em, si sưa hương sắc, ơi hỡi ôi, khúc xuân thì, Gặm nhấm tâm can, nuốt trọn cả linh hồn, vọng hoài thế trần chỉ còn lại đôi ta.“ 🛋️ WARNING: Tác phẩm này có chứa các chi tiết, mô tả sử dụng ngôn từ không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi cũng như có các cảnh bạo lực, tình dục được tạo ra với mục đích phục vụ cốt truyện và phát triển nhân vật. 🎨Minh họa bìa truyện: Tay Không Đánh Hổ (Khôi Nguyên) Độc giả vui lòng cân nhắc trước khi đọc tác phẩm này và hiểu rõ quyết định của mình. Nếu bạn dưới 18 tuổi, hãy lựa chọn thưởng thức các tác phẩm khác phù hợp hơn với độ tuổi và thị hiếu của bản thân. Tác giả không chịu trách nhiệm nếu như độc giả bỏ qua dòng lưu ý này. (*) Mọi nhân vật, bối cảnh, chi tiết và địa điểm trong tác phẩm này đều là sản phẩm của trí tưởng tượng. Mọi sự trùng hợp với các chi tiết, bối cảnh ngoài đời hoàn toàn chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Thẻ:

“Em đã về rồi đây. Chúc mừng ngày Lễ tình nhân, dấu yêu của em, à, đâu có, chúng mình nào đã phải tình nhân, em làm gì có tư cách mà chúc mừng chứ?” Vitalis Sandrome chẳng giấu giếm một tiếng thở dài, em cầm trên tay chiếc giá nến ba ngọn đang cháy lập lòe và chiếc đài cũ đang phát mấy khúc tình cổ, len vào qua cánh cửa nằm chính giữa tầng hai, dẫn vào một căn phòng rộng lớn, ánh nến tỏa rạng, rọi sáng gương mặt xinh đẹp và cặp mắt lục trong veo. Em ngắm nghía mình trước gương trong bóng tối mập mờ, khẽ cụp mắt thì thào, “Hôm nay lẽ ra là ngày hiếm hoi người ta được đốt nến, cơ mà… Ngày nào chúng ta cũng đốt nến rồi mà, hôm nay cũng chẳng phải một ngày đặc biệt hơn.” Từ tốn lơi tay cởi chiếc áo lông chồn, phũ phàng bỏ lại sau lưng, cậu diễn viên xinh đẹp chậm rãi quỳ gối, cong hông bò trườn đầy uyển chuyển như mèo về phía góc phòng, bóng tối liếm láp làn da trắng nõn nà, lột trút từng thớ vải đã sớm chỉ còn là dư thừa. Ánh nến uốn lượn trên bốn bức tường, vuốt ve da thịt em sau lớp vải mỏng tang, hương tinh dầu vương vấn hệt tựa lời mời gọi đầy cám dỗ, kéo em về một đọi ấm thân quen mà thỏa thích rúc mình. Vitalis gối đầu, ôm lấy mà khẽ dụi vào lớp vải quần cũ kĩ trước mặt, cung phụng và tôn thờ, khẽ dụi sâu mái đầu vào bàn tay vẫn vô cảm khư khư kia, dịu dàng ngước nhìn, “Kể ra thì… Cũng lâu lắm rồi, thế mà ngài vẫn lạnh lùng với em nhường này, còn chẳng cho em tư cách để buồn bã hay trách móc nữa. Cơ mà… Biết sao đây, ai biểu em lỡ yêu ngài đến vậy?” “Hôm nay em muốn làm tình, cơ mà em biết, ngài sẽ chẳng bao giờ thèm đếm xỉa hay vuốt ve em, mà gã họa sĩ ấy, trùng hợp sao lại có cảm hứng phóng tác nữa rồi.”, Khép mắt hôn lên khóe môi lạnh lùng, vươn thân mình mong manh tựa tầm leo chỉ còn xác thịt trần trụi ôm ghì lấy bóng hình trên chiếc ghế bành đỏ chạm hoa hồng, em tựa đầu vào lồng ngực ấy, ngón trỏ chẳng an phận mà xoáy lên ngực áo sau lớp Âu phục kia từng vòng rối rắm kéo dài tới tận rốn, “Em biết ngài sẽ chẳng giận em đâu, nhưng ngài ơi, giá như ngài có thể ôm lấy em như tình nhân thì thật tốt biết bao nhỉ? Em lại quá lời rồi, em xin lỗi…” “Em xin lỗi…” “Em yêu ngài, em yêu ngài nhiều lắm đấy nhé.” “Em đã nói hơn cả ngàn lần, mười ngàn lần rồi. Nếu em nói tới lần thứ trăm ngàn, ngài vẫn lặng im thế này, em cũng chẳng ngừng lại đâu.” “Ngài hỡi, ngài có nhớ, lời khen đầu tiên và duy nhất ngài dành cho em là gì không? Ngài luôn nói rằng em thật lì lợm và kiên trì mà? Em yêu ngài cũng vậy, lì lợm câm lặng ngắm nhìn ngài, kiên trì nói yêu ngài hàng đêm, tại sao ngài chẳng đoái hoài gì tới em, không thèm gọi em bằng biệt danh ngài thích nữa rồi?” “Ngài ơi, em đã biết diễn cảnh té cầu thang mà chẳng cần diễn viên đóng thế, đã biết gào khóc hệt như một kẻ si cuồng điên dại mà chẳng cần thuốc nhỏ mắt bạc hà, đã biết diễn như không diễn, đã nếm đủ lời đắng cay để biết ngài vẫn ngọt ngào thế nào, em đã trở thành diễn viên được người đời yêu mến rồi, vậy mà khi em có tất cả, em lại chẳng thể trở thành của ngài nữa sao? Vậy thì còn ý nghĩa gì nữa?” Em ưu tư thì thào, nỗi u sầu lãng đãng phút chốc trào dâng nơi đôi mi run rẩy, ầng ậng, để rồi lại tuôn dài hai má nóng ran.

Em say, em khóc, em điên tình. Đơn phương, cho cùng cũng chẳng khác nào hiến dâng mười năm tuổi thọ cho người dù chẳng biết đời mình sống được bao lâu. Vậy mà… trớ trêu đến nực cười và thiêng liêng đến xót xa, có bao kẻ vẫn nguyện vì yêu mà chết, vì người mình thương mà héo úa, lụi tàn! “Cuốn em lao đi, vùi chôn em sa, ơi bẫy mật ngọt. Chàng ngạo nghễ đắc lợi, chẳng nhớ rằng, em vốn đã là ong…“