
4.0.0
17:20:08 17/7/2026

Thể loại: H văn, hiện đại, gương vỡ lại lành. Tình trạng: đã hoàn thành 167 chương Giới thiệu truyện: Chín năm trước. La Khởi Kiều không nói một lời đã biến mất, khiến Chu Thời Nhiễm ôm hận suýt phát điên. Bẵng đi một quãng thời gian dài đằng đẵng. Cả hai đã gặp lại nhau, thế nhưng dù là trước kia hay hiện tại, giữa cô và anh đều là hai thế giới tách biệt. Anh xuất thân cao quý, còn cô lại quá mức tầm thường. Chỉ là Chu Thời Nhiễm không ngờ, ngày gặp lại La Khởi Kiều, cô đã sinh cho tên khốn nào đó một đứa con, lại còn sắp kết hôn với một người đàn ông khác. Cơn giận năm xưa tràn lên, khiến trong mắt Chu Thời Nhiễm chỉ toàn là thù hận. Trong một lúc đã mất hết lý trí, dùng đủ mọi thủ đoạn để kéo cuộc sống êm đềm của La Khởi Kiều rơi vào địa ngục. Trích đoạn: “Giám đốc Chu có vẻ quá lời thật rồi. Trưởng phòng La có lẽ không giỏi tiếp rượu như anh đã nói đâu. Nhìn xem, mới có một ly đã muốn say rồi kìa.” Quách Tân bật cười, đưa tay đỡ lấy vai La Khởi Kiều. Cô lắc đầu, “Tôi… không sao… cảm ơn giám đốc Quách…” “Xin lỗi, nhưng mà… tôi cần vào nhà vệ sinh một chút…” Thấy dáng vẻ loạng choạng của cô, Quách Tân đứng dậy, “Trưởng phòng La đi còn không vững nữa, hay để tôi giúp cô nhé?” Hắn vừa tính ôm lấy eo La Khởi Kiều, một bàn tay khác đã nhanh hơn hắn một bước. Ôm nhẹ lên eo cô, Chu Thời Nhiễm mỉm cười nói. “Nhân viên của tôi, không dám phiền giám đốc Quách phải lo lắng.” La Khởi Kiều nheo mắt nhìn, cảm thấy gương mặt người này rất gần nhưng lại mờ tịt. Nhưng mà giọng nói lại không thể lẫn đi đâu được. Người đang ôm cô là Chu Thời Nhiễm. Đầu óc vốn đang không tỉnh táo, La Khởi Kiều tỏ ý muốn từ chối, khó khăn muốn gỡ tay anh ra. “Không cần đâu, tự tôi đi được rồi.” Chu Thời Nhiễm buông lỏng, mấy giây sau cũng chấp nhận bỏ tay khỏi người La Khởi Kiều. Vào đến nhà vệ sinh, cô móc họng nôn hết toàn bộ những gì mình đã tống vào bụng tối nay, sau đó súc miệng và rửa mặt thật nhiều lần. Sau khi tỉnh táo trở lại, La Khởi Kiều mới rời đi. Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, gót giày của cô thình lình bị trật qua một bên, cả người cũng loạng choạng suýt té. May mắn có ai đó kịp thời giữ tay cô lại. “Cảm…” Lời vừa thốt ra đã bị nuốt xuống, La Khởi Kiều nhìn người đàn ông vẫn đang giữ chặt tay mình, phút chốc chỉ muốn quay người bỏ đi. Chu Thời Nhiễm mạnh tay kéo lại, lạnh lùng nói. “Sao không nói tiếp đi.” “Nói ‘cảm ơn’ tôi, nói to lên!” Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, La Khởi Kiều tưởng chừng mình sắp không thở nổi nữa. Ánh mắt tàn nhẫn, thái độ giễu cợt, tất cả những gì xuất phát từ người đàn ông này đều như đang cố hết sức giết chết cô. Mắt La Khởi Kiều đỏ hoe, cả giọng cũng run run. “Cảm ơn giám đốc.” “Cảm ơn… vì đã đưa tôi đến bữa cơm tối nay.” “Thật lòng cảm ơn anh!” Mỗi một lần La Khởi Kiều mở miệng, lồng ngực Chu Thời Nhiễm đều căng đến mức như muốn vỡ tung. Anh thấy mắt cô đỏ hoe, thấy luôn cả sự uất ức và nhục nhã mà cô đang chịu đựng. Thế nhưng anh vẫn không đủ tỉnh táo để dừng lại. Siết chặt tay cô, kéo cô sát lại, anh khẽ cười. “Tôi tưởng cô rất thích hạ mình tiếp rượu cho đám đàn ông đó lắm kia mà.” “Vậy bộ dạng oan ức đến phát khóc hiện giờ là sao?” Từ trước đến nay, dù có nằm mơ, La Khởi Kiều cũng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày Chu Thời Nhiễm sẽ đem những lời lẽ cay nghiệt như thế này để nói với mình. Trái tim cô từng chút vỡ vụn, đau đến mức đôi môi run rẩy, mấp máy mãi cũng không nói được gì. Chu Thời Nhiễm ép La Khởi Kiều vào tường, thân người cao lớn hoàn toàn áp đảo mọi sự phản kháng của cô. Ghé sát vào, giọng anh thấp đến mức đáng sợ. “Lẽ nào cô không hiểu, là tôi đang tạo điều kiện cho cô kiếm tiền, không cần phải chạy đến những quán rượu tầm thường phục vụ cho đám đàn ông rẻ tiền đó.” “Cô thích khách hàng là người như thế nào?” “Chủ tịch, giám đốc, quan chức cấp cao hay người nổi tiếng, tôi đều đáp ứng được cho cô hết.” Khoảnh khắc chính tai nghe được những lời này, La Khởi Kiều tự hỏi trong lòng Chu Thời Nhiễm đang cảm thấy thế nào khi trực tiếp chà đạp cô chỉ bằng một vài câu từ đơn giản nhưng thâm hiểm đến mức tàn khốc. Cổ họng La Khởi Kiều rất nhanh đã nghẹn lại, nhìn chằm chằm vào ánh mắt tàn nhẫn của Chu Thời Nhiễm. Cô thực sự muốn nói cho anh biết. Nếu mục đích của anh chỉ là để sỉ nhục cô, giày vò cô, khiến cô đau khổ không bằng chết… Thì bây giờ anh đã làm được rồi.
Thẻ: