
4.0.0
10:28:16 23/8/2026

Thuở xưa tình bén duyên nồng Một người giàu có, một người nhà quê. Thương nhau chẳng quản lời chê, Mặn nồng hẹn ước chẳng hề đổi thay. Trái ngang duyên lỡ kiếp này, Người vui duyên mới, người đầy xót xa. Gieo mình giữa khúc sông xa, Kẻ theo người khuất, lệ nhòa bờ mi. Ba lần lỡ bước lỡ làng, Đi ngang kiếp sống, đôi đàng cách ngăn. Chữ thương còn mãi trong lòng, Chẳng vì năm tháng mà phai nghĩa tình. Đến khi duyên thắm tái sinh, Bên nhau thuở nhỏ, nghĩa tình lớn lên. Trọn đời tay nắm vững bền, Kiếp này nên nghĩa, trăm năm bạc đầu. …. 📌Tác phẩm: Cậu Khánh, Cậu Có Thương Em Chăng? - Tác giả: Tế Tư. - Thể loại: Tình trai - Cận đại. 📌Giới thiệu nội dung: - Truyện lấy bối cảnh Việt Nam cận đại (năm 1948). - Phạm Minh Khánh (Hai Khánh) là cậu hai của một gia đình giàu có, nổi tiếng buôn vải lụa khắp vùng Chi Lộ. Từ nhỏ cậu chỉ biết ăn chơi, tiêu xài phóng túng. Trái ngược với Khánh, Trần Thanh Phương là con trai của một thầy thuốc nam nghèo, được học hành tử tế, hiền lành và lễ phép. Một lần vì bị chủ nợ truy đuổi, Khánh chạy vào nhà Phương và được gia đình cậu giúp đỡ. Từ cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, tình cảm giữa hai người dần nảy nở. Cha của Phương vì thương con nên chấp nhận chuyện tình này, nhưng gia đình Khánh lại kịch liệt phản đối kịch liệt, liên tục gây khó dễ cho nhà Phương và ép Khánh phải cưới Kim Thy. Trong đêm tân hôn, vì say rượu, Khánh khiến Kim Thy mang thai. Kim Thy là người phụ nữ hiền lành, cam chịu. Khi gia đình Khánh mời cha Phương đến bắt mạch cho Kim Thy, Phương biết được sự thật, tuyệt vọng đến mức gieo mình xuống sông tự vẫn. Hay tin, Khánh bỏ lại gia đình, vợ con để đi theo người mình yêu, kết thúc mối tình còn dang dở. 👉Trong quá trình sáng tác mình có sử dụng một số từ Tiếng Pháp nếu truyện còn thiếu sót hoặc chưa hợp lý ở đâu, mình rất mong nhận được những góp ý chân thành và nhẹ nhàng từ mọi người để có thể hoàn thiện tác phẩm hơn ạ. Mình chân thành cảm ơn!
Thẻ:
“Nhưng bụng của người ta đang mang giọt máu của mình rồi. Dẫu cho tui là người gặp được mình trước, dẫu trong lòng mình còn thương tui bao nhiêu đi chăng nữa, thì bây giờ mình cũng đã là chồng, là cha của con người ta rồi. Tui đâu có cái quyền hạn gì vì cái tình của riêng mình mà cướp mất cha của một đứa con còn chưa kịp chào đời còn đang tượng hình trong bụng mẹ. Tui cũng không đành lòng nào mà nhìn một người đàn bà đang mang nặng đẻ chửa phải ôm nước mắt vì tui. Có lẽ ông Trời đã se lầm mối duyên ngang trái này. Người đến trước chưa chắc gì đã được được hạnh phúc. Thôi thì tui đành cất mối thương đau này vào lòng, để cho mình có thể mà yên bề lo cho vợ con. Chỉ mong sau này, mỗi khi nhớ đến tui, mình đừng tự trách mình mà hãy sống cho trọn nghĩa với người ta, vậy là tui mừng rồi.”