
4.0.0
19:50:44 5/1/2026

Ngân là một con bé vừa gầy, vừa xấu, lớn lên trong một gia đình nghèo ở Trung Bộ. Ngay cả khi trưởng thành rồi, cái làn da nâu do cháy nắng suốt những ngày ấu thơ vẫn chẳng thể nào thay đổi. Nó chẳng giỏi giang như thằng Tuấn nhà bà Liên, lại chẳng xinh như con Mai nhà cạnh vách. Thậm chí đến cả bố mẹ nó cũng gọi nó là “Vịt đen” vì cái tướng lạch bà lạch bạch của nó. Cả tuổi thơ sống trong những nhọc nhằn, hứng chịu không biết bao nhiêu dè bỉu đến chính nó cũng thấy bản thân thật vô dụng. Ấy vậy mà khi trưởng thành rồi, sung sướng rồi, nó lại chẳng thể nào quên đi những tháng năm tại chốn thôn quê ấy. Cả câu chuyện là những mảnh kí ức chắp vá về thời ấu thơ rong ruổi, có lẽ không chỉ là của riêng Ngân, mà đâu đó ta sẽ bắt gặp hình ảnh của những bé gái điển hình trong những ngày đầu của thế kỷ 21. Đó là những ngày mơ về thành phố phồn hoa, là những lần chơi trốn tìm đến tận tối muộn, là những lần tắm sông để rồi về bị mẹ mắng, là những trận đòn cho ngày lớn khôn… Lấy bối cảnh nơi làng quê bình dị của những năm 2000, đâu đâu cũng là nhà tranh vách đất, “Bầu trời trong chum” sẽ mang đến một chút hoài niệm về một thế hệ đã qua, có xưa nhưng không cũ, có vắng nhưng không buồn. Hẳn sẽ là nỗi khao khát cho những ai đang gồng mình giữa lòng thành phố xô bồ.
Thẻ: