
4.0.0
20:26:50 26/8/2026

Khi đứng giữa buông tay hoặc dùng một lời nói dối để giữ người ấy ở lại, Mặc Lĩnh đã chọn vế sau! Hắn chỉ không biết rằng, từ khoảnh khắc đưa ra lựa chọn ấy, ván cờ mà hắn tưởng mình nắm chắc trong tay đã định sẵn một kết cục không người thắng. Mặc Lĩnh là bậc Đế vương được thiên hạ ca tụng. Bình định loạn thế, nhất thống sơn hà. Sử sách ngàn năm về sau, tên hắn vẫn được ghi ở vị trí huy hoàng nhất. Nhưng trước khi trở thành người cầm cờ, hắn cũng từng chỉ là một quân cờ! Từng bị người khác lợi dụng, từng bị đặt lên bàn cờ thiên hạ, mặc cho kẻ khác quyết định mình nên đi về đâu, sống hay chết. Vì vậy, Mặc Lĩnh từng thề rằng đời này sẽ không để bất kỳ ai nắm giữ vận mệnh của mình thêm một lần nào nữa. Hắn muốn trở thành người cầm cờ. Và hắn đã làm được! Từ ngày đăng cơ cho đến khi thiên hạ quy nhất, chưa từng có một nước cờ nào vượt khỏi dự liệu của hắn. Hắn lấy thiên địa làm bàn cờ. Lấy giang sơn làm thế cục. Lấy lòng người làm quân cờ. Mỗi bước đi đều là tính toán. Mỗi nụ cười đều giấu mưu sâu. Trong mắt Mặc Lĩnh, không có đúng hay sai. Chỉ có thắng và bại! Hắn tính được quần thần, tính được kẻ địch, tính được thế cuộc thiên hạ. Nhưng lại tính sai một người - Mặc Ngọc. Hắn quên mất rằng lòng người chưa bao giờ là một quân cờ, càng không phải thứ có thể tùy ý đặt xuống rồi giữ mãi bên mình. Đến cuối cùng, Mặc Lĩnh có được giang sơn mà hắn muốn. Lại không giữ được người hắn muốn giữ nhất. Mãi đến khi Mặc Ngọc rời đi, hắn mới hiểu: "Có những nước cờ thắng cả thiên hạ, nhưng lại thua cả một đời!"
Một cơn gió lạnh khẽ thổi qua. Mái tóc đen theo gió tung bay, y khẽ tựa đầu lên vai Mặc Lĩnh. Giọng nói nhẹ như hơi thở. "Đừng tự trách." "Đời này." "Chúng ta…" "Đều sai rồi..." Mặc Ngọc chậm rãi ngẩng đầu, y nhìn bầu trời phủ đầy tuyết trắng trước mắt, khoé môi bỗng nở một nụ cười dịu dàng. "Cẩm Hành." "Đợi ta!" Bàn tay đặt trên vai Mặc Lĩnh dần dần buông thõng. Chiếc ô vốn được Mặc Ngọc cầm trên tay để che tuyết cho hai người, cũng theo đó mà rơi xuống nền đất rồi bị gió thổi cuốn đi thật xa. Giữa trời tuyết mênh mang, Mặc Lĩnh ngồi lại đó, lặng lẽ ôm Mặc Ngọc vào lòng, ôm thật chặt. Từ lúc mặt trời còn treo trên đỉnh thành cho đến khi màn đêm phủ kín hoàng cung. Tuyết rơi không ngừng. Phủ kín long bào. Phủ kín mái tóc của vị Đế vương. Cũng phủ kín người trong lòng hắn.
Năm ấy Mặc Lĩnh hai mươi hai tuổi. Hắn vừa biết thế nào là động lòng. Cũng vừa tận mắt nhìn thấy người khiến mình động lòng chạy về phía một người khác. Chỉ một lần dừng chân giữa ngày tuyết rơi ấy… Lại khiến hắn dùng cả quãng đời còn lại để nhớ. Hắn cũng không biết chỉ một lần dừng lại ấy… Lại đổi lấy cả một đời đau thương.
Ông thắng được thiên hạ, thắng được quyền lực, thắng được tất cả. Chỉ duy nhất thua một người. Mà cái giá của thất bại ấy… Là cả phần đời còn lại, phải dùng cô độc để chuộc tội, dùng nhớ thương để trả nợ cho đến tận hơi thở cuối cùng. Đại Tấn sử năm ấy, trong phần ghi chép cũng được thêm vào một dòng ngắn ngủi: [ Đại Tấn năm thứ hai mươi lăm, Hoàng hậu Mặc Ngọc băng hà vào ngày tuyết đầu mùa. Đế suốt đời không tái lập hậu, cô độc đến lúc long ngự quy thiên.]
Đằng sau thời đại thịnh trị ấy! Trong Phượng Nghi cung có một người ngày càng gầy đi. Người ấy vẫn đúng giờ dùng thuốc, đúng giờ dùng thiện, đúng giờ nghỉ ngơi. Thế nhưng đôi mắt chưa từng sáng lên thêm lần nào nữa. Mùa xuân đến. Y ngồi nhìn hoa nở. Mùa hạ sang. Y nhìn sen nở đầy hồ. Mùa thu lá vàng phủ kín sân, mùa đông tuyết trắng ngập mái hiên. Bốn mùa thay đổi mà người vẫn giống như một bức tượng ngọc lạnh lẽo. Thỉnh thoảng, Mặc Lĩnh sẽ đứng từ rất xa, lặng lẽ nhìn bóng dáng ấy qua khung cửa sổ hé mở. Rõ ràng chỉ cách vài bước chân. Lại giống như cách nhau cả một đời.
Bắc Cẩm Hành nhắm mắt, khẽ mấp máy môi nhưng không còn đủ sức phát ra thành tiếng. Chỉ còn hai chữ cuối cùng được thốt ra. "…A Ngọc." Bàn tay hắn chậm rãi buông lỏng. Sợi dây bình an nhuốm đầy máu đỏ theo đó rơi xuống nền tuyết trắng. Mà chủ nhân của nó vĩnh viễn không còn cơ hội trở về.
Về sau, Mặc Ngọc vẫn luôn nói mình thích tuyết. Nhưng thật ra y chưa từng thích mùa đông. Điều y yêu chưa bao giờ là tuyết. Mà là người đã bước đến trước mặt y trong một ngày tuyết rơi, cởi chiếc áo choàng nhỏ bé của mình khoác lên vai y rồi cười nói: "Từ nay mùa đông có ta!" Chỉ tiếc rằng, lời hứa ấy cuối cùng vẫn bị chôn vùi dưới chính mùa tuyết mà hai người từng cùng nhau thề hẹn.
Suốt cả cuộc đời, Mặc Lĩnh chưa từng thừa nhận bản thân yêu Mặc Ngọc. Bởi hắn biết! Một kẻ như mình… Không xứng nói đến hai chữ "yêu thương".