
4.0.0
10:16:13 31/7/2026

Ranh giới sinh học Wallace vốn chia làm hai, giống như cái cách mà Đàm Dục cố quên đi quá khứ để ở bên Phó Triêu Thời, xem cậu như một sinh vật đặc hữu. Theo chân cậu từ nhỏ, lớn cùng nhau, ngủ cùng nhau, giữa hai người mặc dù không cùng một thế giới, nhưng tựa như một nghịch lý; nam châm cùng cực mà hút nhau. Đến khi nào khoảng cách không còn tồn tại, bản chất tham lam mới bộc lộ. Dũng cảm thấu hiểu nhau, dũng cảm đối mặt với tội ác. “Anh có thể biết chính xác từng tấc đất ở Hà Tây, còn em thì không biết?” “Anh ước trái tim con người cũng có thể đo lường.” “Đồ kinh tởm.” “Tiếc là anh không moi tim em ra xem được. Phải không? Phó Triêu Thời.”
Anh không hiểu vì sao mình có thể nhớ nổi một quy luật phức tạp mà lại không thấu hiểu nổi bản chất hèn mọn của con người. Đàm Dục biết yêu nhưng không biết thú nhận, biết quan tâm nhưng không biết chính hành động đó là vì mục đích gì, cho tới khi nhận ra, liệu có lẽ đã quá đỗi muộn màng? "Đàm Dục," Phó Triêu Thời gọi cả họ lẫn tên, "Anh thật sự có biết cách bày tỏ không?" "Tôi không biết." "Vậy cố chấp làm gì?" Anh thì thào với bản thân, rồi mỉm cười quay lưng về phía cậu, lẳng lặng thốt ra một câu, "Xin lỗi!" Phó Triêu Thời, "Anh không có lỗi..."